Cảm xúc ngày 20/11. HS : Phạm Khánh Linh- Lớp 5A6

        “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương”. Câu hát ấy như dòng sữa ngọt ngào luôn vang lên trong tâm hồn em, nhắc em nhớ tới công ơn các thầy cô với tấm lòng tôn kính và biết ơn sâu sắc. Ngày lễ tôn vinh các Nhà giáo Việt Nam đang đến gần, em muốn viết lên những dòng cảm xúc chân thành nhất của mình gửi tới các thầy cô giáo.

Vậy là đã gần 5 năm em gắn bó với mái trường Tiểu học Đông Thái thân yêu, năm nay em đã là chị cả của các lớp đàn em. Vậy mà năm nào cũng thế, cứ gần đến gần ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11, là trong lòng em lại thấy xao xuyến, bồi hồi. Em không nguôi nghĩ về công ơn của các thầy cô giáo cũ với bao kỉ niệm khó phai và xốn xang nghĩ về những thầy cô giáo sẽ tiếp tục dạy em trong các năm học tới. Em làm sao quên được tấm lòng của những người mẹ nhân hậu ấy. Em càng không thể quên ngày đầu tiên bước chân vào lớp 1. Em bắt đầu tạm biệt chú thỏ trắng, mèo con,và chú gấu bông ở mái trường mầm non thân yêu để đến với mái trường Tiểu học Đông Thái đang mở rộng cánh cửa chào đón em. Ngày đầu tiên ấy tất cả đối với em đều bỡ ngỡ, em dụt dè không dám rời tay mẹ nhưng rồi đôi bàn tay dịu dàng của người mẹ thứ 2 đã đưa em vào lớp với nụ cười nhân hậu và ánh mắt nhìn em trìu mến, thân thiện. Đó chính là cô giáo chủ nhiệm của em.Từ đây em bắt đầu học chữ. Cũng từ hôm ấy cô ân cần dạy em uốn từng nét chữ, viết từng con số..

Năm tháng trôi đi, em đã biết đọc, biết viết, biết làm toán thành thạo và rồi đến hôm nay em đã viết lên những dòng cảm xúc chân thành của mình tới các thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam. Biết hòa chung niềm vui với các thầy cô trong ngày lễ lớn ấy. Với các thầy cô, còn niềm vui nào hơn chính là kết quả học tập và những thành tích cao của học trò. Vì thế, em phải tự hứa với lòng mình phải cố gắng phấn đấu rèn luyện và  thực hiên tốt 5 điều Bác Hồ dạy để trở thành con ngoan trò giỏi, không phụ công lao của các thầy cô, những người đã chắp cánh cho em để trở thành những chủ nhân tương lai của  đất nước, góp phần xây dựng đất nước Việt Nam “sánh vai với các cường quốc năm châu”.

Thời gian trôi đi em sẽ lớn lên và trưởng thành. Cho dù em có thành đạt đến đâu thì em mãi mãi vẫn là người học trò không quên công ơn của các thầy cô. Mãi mãi nhớ về những kỉ niệm ấm áp tình thầy trò dưới mái trường yêu dấu..♥!

Phạm Khánh Linh- Lớp 5A6

Bình luận / phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.