Đặng Nguyễn Hà Vy 5A6 Niên Khóa 2014-2019 [Cảm xúc tháng 5]

…Chào tháng 5

Tháng 5, tháng của những cơn mưa rào xối xả ùa về, tháng của những tia nắng hè oi ả, của tiếng ve kêu rộn vang đâu đây và là tháng của sự chia li… Tháng 5 viết lên những cảm xúc bất chợt mà khó quên. Tôi chợt nhìn lên tán lá cây phượng và chợt nhận ra: mình sắp phải chia tay mái trường Tiểu học Đông Thái yêu dấu mặc dù chẳng dễ dàng chút nào… Mặc cho mọi thứ xung quanh, tôi vội vàng ngồi vào bàn đặt bút viết về tháng 5 của tôi.

Tôi đã đi qua mười một tháng 5.

Tháng năm trở mình với những bâng khuâng của những học sinh năm cuối cấp . Vội vàng đến rồi lại vội vàng đi bất chợt trong nước mắt của ngày rời mái trường xưa…

Tháng 5 chia li, cứ mỗi lần thấy phượng nở lại cùng lũ bạn hát ngêu ngao bài ca “Mong ước kỉ niệm xưa”. Ngậm ngùi truyền tay nhau những trang lưu bút rồi òa khóc khi ngày mai chẳng còn là học sinh lớp 5A6 nữa. Trong cuộc đời ai cũng sẽ trải qua, ai cũng biết trước những khoảnh khắc, những ngã rẽ trong đời nhưng vẫn chẳng thể dặn lòng đừng buồn khi ngày mai là buổi học cuối cùng.

Tháng 5 kỉ niệm, có cô học trò nhặt những cánh phương đỏ thắm ép thật xinh vào trang lưu bút ghi lại bao kỉ niệm tuổi ấu thơ. Tháng 5 đến thật nhanh với bao nỗi niềm miên man khi sắp hết cấp. Chẳng biết tự lúc nào, hoa phượng đỏ rực như màu lửa lại gắn bó thân thiết với mái trường, với mùa hè cùng tiếng ve ngân nga. Cái màu đỏ, đỏ đến xốn xao, đỏ đến nao lòng ấy là món quà mà mái trường đã để dành cho lứa tuổi học trò tiểu học đầy mộng mơ từ thuở cắp sách đến lúc sắp phải chia tay. Và đó, phượng lại giúp học trò những năm cuối cấp biết trân trọng từng ngày, từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây bởi khi phượng đã đốt đỏ cả một góc trời thì cũng là lúc phải từ biệt mái trường Đông Thái thân yêu…
Tháng 5 ngọt ngào, hương hoa ngọc lan nở thơm trên khu phố, trong góc vườn. Hoa lan trăng tinh khôi. Để một bông trong túi áo thôi cũng thơm mãi…

Tháng 5 đỏ – màu mà tôi yêu. Đỏ của sắc phượng rực cả góc trời. Mỗi khi cái tháng “diệu kì” này đến, khắp các con đường lại thay áo mới với màu tím của bằng lăng, màu đỏ của phượng vĩ. Phượng đỏ rực một màu đầy sức sống, bằng lăng sắc tím tươi vui, cũng bởi vậy mà người ta nói “tháng 5 là tháng của sắc màu”.
Ve kêu, phượng nở, cũng là khi một mùa thi mới lại về. Tháng 5 đến, là lúc những cô, cậu học trò xao xuyến mùa chia tay. Với những ai đã qua cái thời cắp sách tới trường, khi bắt gặp sắc màu của tháng 5, những kỉ niệm tuổi thơ, thời “nhất quỷ, nhì ma, thua xa A6” lại ùa về, với nỗi nhớ thiết tha.

Tháng 5 về, tháng của sự khởi đầu một mùa hạ đong đầy cảm xúc. Không chỉ đơn thuần là khoảnh khắc giao mùa lạ kì, không chỉ là giây phút chuyển giao thời tiết của đất trời, tháng 5 còn là tháng của những trang nhật ký dài cảm xúc…

Chiều nay, dàn đồng ca mùa hạ vang lên. Tôi muốn giữ trọn tháng 5 – tháng của sự lo âu, sự vất vả, của những niềm vui, nỗi buồn đến khó quên. Chúc lớp 5A6 một mùa thi thật tốt! Chào tháng 5!


 

Tạm biệt 5A6 thân yêu..

Tháng 5 đã đến rồi ư? Tôi chợt nhìn lên hoa phượng và nhận ra đã đến tháng của mùa chia ly… Mái trường Tiểu học Đông Thái thân yêu đã nâng bước đầu đời cho tôi, nay một cô học trò sắp phải xa ngôi trường Tiểu học yêu dấu đã gắn bó suốt 5 năm học hẳn sẽ có nhiều cảm xúc lắm. Và giờ đây, tôi có thể ngồi đây viết một trang đầy cảm xúc…

Tôi chợt nhận ra, 5 năm học vừa qua là một quãng đường dài, nó đủ để khiến lớp 5A6 lớp tôi gắn bó như một sợi dây. Chúng tôi cùng nhau lớn lên trong 5 năm học, cùng nhau chia sẻ buồn vui. Ngày chia ly đã đến, tôi chẳng thể nào ngăn được dòng cảm xúc ùa về trong tim. Mỗi trang sách là mỗi ngày chúng tôi lớn lên… Ngày chia ly, chúng tôi mắt đỏ hoe chẳng thể dặn lòng mình rằng đừng khóc. Những kỉ niệm giờ đây chỉ còn trong quyển kỉ yếu. Và giờ đây, khi đã rời xa mái trường Tiểu học, tôi sẽ bước đến đoạn đường đầy chông gai và thử thách…

Tôi chợt nhận ra, cây phượng trong sân trường đã rực rỡ lên như muốn đốt cháy một khoảng trời. Sắc tím bằng lăng ngày một đậm, dường như chúng báo hiệu rằng đã đến mùa chia ly. Ve…ve…ve… lòng tôi lại bồi hồi nhận ra tiếng ve như muốn cưa miết vào không gian.

Tôi chợt nhận ra, ngày hôm nay là một ngày miên man cảm xúc. Những ngày cuối cùng của thời Tiểu học, tôi sẽ ghi nhớ mãi tuổi thơ đầy ắp những kỉ niệm này. Và tôi cũng chợt nhận ra, tháng 5 đã để lại trong tôi nhiều kỉ niệm hơn các tháng khác.

Nhận ra và nhận ra… Tôi nhận ra bao điều trong tháng 5 này. Nó không đơn thuần chỉ là một tháng 5 chuyển giao giữa các mùa mà nó còn là một tháng 5 đong đầy cảm xúc. Và mai này, dù có phải rời xa mái trường, tôi sẽ chẳng thể nào quên được tuổi thơ của tôi ở nơi đây. Chào tạm biêt 5A6, tạm biệt Đông Thái thân yêu!


 

Tháng 5 trong tôi..

Tháng 5 là tháng nhiều nắng , nhiều tiếng ve kêu trên các cành cây. Là tháng hoa phượng vĩ nở đỏ rực khắp sân trường . Hoa bằng lăng màu tím vào mùa hè cùng khoe sắc với các loài hoa và còn gợi lên sự chung thủy của lòng người chúng ta. Tháng 5 về hoa linh đan bắt đầu nở . Những bông hoa trắng ngần mang đến cho chúng ta sự bắt đầu mới đầy tốt đẹp .

Tháng 5 còn rất đặc biệt . Chúng tôi, những học sinh lớp 5 sắp phải xa mái trường Tiểu học đã gắn bó với mình được 5 năm để chuẩn bị bước vào cấp II . Trong tôi cứ có một cái cảm giác bồi hồi xao xuyến khó tả bằng lời. Nhưng sao 46 gương mặt thân yêu kia cứ hiện ra trong trái tim nhỏ bé của tôi…

Từ lúc tôi mới bước chân vào lớp 1, tôi nhìn xung quanh, chẳng có một ai tôi quen biết cả. Cứ thế, tôi núp sau lưng mẹ cho đến khi cô Ngọc ân cần trìu mến dắt tay tôi vào lớp. Tôi bước vào lớp, không có đồ chơi như hồi mẫu giáo, tôi tự hỏi liệu rằng trường Tiểu học Đông Thái thân yêu có làm cho tôi vui như hồi mẫu giáo hay không? Bao nhiêu câu hỏi hiện hữu trong trái tim nhỏ bé của tôi, và ngày qua ngày, dưới sự dìu dắt của các cô giáo, tôi dần tự tin hơn, dần tự lập hơn, và 46 cái tên kia không còn xa lạ mà đã trở thành những người bạn thân thiết của tôi. Và giờ đây đã sắp phải chia tay lớp 5A6 vô cùng thân yêu để bước vào một ngưỡng cửa hoàn toàn mới, tôi muốn nói một điều với tập thể lớp 5A6 thân yêu: “Dù sau này có đi khắp phương trời, tớ cũng sẽ nhớ về các cậu như một thứ không thể thiếu của tớ!”

Con xin cảm ơn các thầy các cô đã dạy con 5 năm ở ngôi trường Tiểu học để chúng con trở thành những người con ngoan , trò giỏi. Cảm ơn những người bạn của tôi đã cùng chung bước, cùng trưởng thành với tôi trong suốt 5 năm vừa qua. Những quả bóng bay trong giờ phút chia tay chắc sẽ bay cao, bay xa lắm, giống như những ước mơ của chúng tôi…. Nếu như có một chiếc phi thuyền thời gian, tôi sẽ quay lại thời còn học tiểu học để tận hưởng thời gian quý giá này. Yêu 5A6 nhiều lắm!


 

5A6 thân yêu ơi, đừng quên tớ nhé!

Tiếng ve lại vang lên trên những tán lá xanh. Vậy là mùa hè đã đến rồi cũng là lúc tôi sắp phải xa mái trường tiểu học.Những năm tháng Tiểu học vừa qua là những năm tháng có lẽ tôi sẽ không thể nào quên được trong suốt quãng đường đời còn lại.

Bồi hồi, xao xuyến, là bao cảm xúc đang cứ nhắc tôi rằng mùa chia ly đã đến. Chắc có lẽ lúc đó tôi cũng sẽ chẳng kìm được nước mắt.

Trên đường phố, giờ đây cũng đã ngập tràn trong màu của nắng, màu của phượng vĩ đỏ rực hay màu của bằng lăng tim tím… Tiếng ve như muốn cưa miết vào không gian báo hiệu rằng mùa hè đã thực sự đến, một mùa hè tôi có rất nhiều cảm xúc.

Quãng đường tuổi học trò của tôi, 5 năm trôi qua mà nhanh như chớp mắt, rồi ngày mai, tôi sẽ phải bước tiếp trên con đường mới, trên con đường của tương lai. Những cái tên kia: Anh Thư, Minh Tuấn, Đức Thành, Hương Trà,…chắc hẳn sẽ là những cái tên tôi chẳng thể quên. Không chỉ là những kỉ niệm đẹp, mà chúng tôi còn có những kỉ niệm về những lần gây gổ với nhau. Nhưng qua năm tháng, chẳng hiểu sao những cái kỉ niệm “kì quặc” đó lại khiến chúng tôi gắn bó vói nhau hơn.

Mỗi một ngày, một kiến thức mới, tôi đã cùng tập thể lớp 5A6 thân yêu lớn lên từng ngày. Khi mới bước vào lớp 5, có lẽ không còn cảm giác như hồi lớp 1, nhưng sao tôi cứ cảm thấy hồi hộp và lo lắng thế! Cô Lê bước vào, với nụ cười trìu mến, cô giới thiệu bản thân như mọi cô giáo khác nhưng tôi lại có cảm giác thân thương khó tả. Ngày qua ngày, cô Lê dìu dắt chúng tôi để trưởng thành hơn sống tự lập hơn.

Còn nhiều nữa, nhiều nữa, nhưng sao tất cả mà khó diễn tả quá! Tôi muốn kết thúc ở đây và mong 5A6 nhớ rằng dù chúng ta có nhiều ước mơ khác nhau nhưng chúng ta đều cùng nhau hướng tới một tương lai tốt đẹp, nhiều tính cách khác nhau nhưng chúng ta đã gắn bó với nhau như một gia đình thực sự. Chúc 5A6 một mùa thi tốt!


 

5A6 ơi! Tháng 5 đến rồi, tạm biệt nhé!

Tháng 5 về mang theo nhiều cảm xúc bất chợt, cho lòng người thổn thức những suy tư nhuốm màu kỷ niệm thời gian. Để biết có những ký ức có thể ngủ yên nhưng có những ký ức vẫn đọng mãi một góc khuất nơi tâm hồn. Lãng quên một mình nó lại trở bệnh, làm ta trăn trở trằn trọc cả giấc ngủ trưa hè. Nhìn lên cây phượng vĩ, tôi biết đã đến ngày chia tay…

Những ngày cuối tháng 5, phượng nở đỏ, ngập những con đường có trồng loại hoa này, nơi góc trường thân yêu Đông Thái. Trên những con phố, hình ảnh phượng hồng, phượng đỏ luôn làm mình bâng khuâng giữa độ tháng 5, gọi hè, khi tiếng ve đã râm ran báo hiệu mùa chia tay đã đến…Riêng trường tôi, phượng nở đỏ rực như muốn cháy lên cảm xúc bồi hồi của biết bao học sinh. Dưới ánh nắng, phượng chói lói bùng lửa, những cánh hoa bung rộ rực rỡ đón nhận tình yêu của nắng ấm.

Bao nhiêu ngôn từ chắc cũng khó mà tả hết sức trẻ và nhiệt huyết thuở học trò, khi bạn bè tụm năm tụm ba ăn chè, ăn kem, một phút tiếc nuối khi nhận ra còn vài tuần nữa là chia tay.

Những ngày này của tôi cũng khấp khởi mà lo, cho những chuyến “vượt vũ môn” cam go, nào là thi tốt nghiệp đến thi cấp II, kỳ thi nào cũng đầy thử thách. Thế nên, tâm lý mùa này của học trò cuối cấp như tôi bao giờ cũng căng như dây đàn, hồi hộp lắm.

Gửi gắm điều đó, tôi viết tặng cho tháng 5 nhung nhớ của tôi và tập thể lớp 5A6 lưu luyến của tôi. Chúc lớp 5A6 một mùa thi trọn vẹn!


 

Gửi tặng tháng 5

Tháng Năm viết cho những bản giao hưởng ve trên tán cây phượng vĩ, cho lòng những học sinh cuối cấp những phút xao xuyến bịn rịn sắp chia tay nhau…

Vì tháng Tư kéo dài lâu quá hay vì người ta còn luyến tiếc khúc hát giao mùa dịu dàng ấy mà tháng Năm lại đến muộn màng… Ừ thì, ta mong thời gian trôi chậm thêm một chút để ta kịp thấy trân trọng giây phút cuối cấp lưu luyến này.

Khúc hát tháng 5 đã vang lên giòn giã, kéo về bao nhiêu là bồi hồi, xao xuyến. Nắng đã ngập sân trường, những tia nắng tinh nghịch nhảy nhót trên tán lá phượng như muốn tô lên sắc thắm của mùa hè. Chợt, ta nhận ra kì thi cuối cấp đang đến gần, giây phút chia ly cũng chẳng cách xa để mai đây tất cả cùng bước trên con đường mới, một ngưỡng cửa mới của tương lai…

Mai đây, trên con đường đời, chắc hẳn ta sẽ nhớ lại một thời thơ ấu bên ngôi trường Đông Thái thân yêu. Chắc chẳng còn lâu nữa đâu, trong giờ phút chia tay đầy cảm động, mắt ai cũng đỏ hoe nhạt nhòa mặc dù đã dặn trước lòng mình rằng đừng khóc. Cuốn kỉ yếu được nâng niu ấy là tất cả kí ức một thời Tiểu học ta chẳng thể quên. Ngày mai, bước tiếp trên con đường đời, ta sẽ thấy trân trọng hơn khoảng thời gian này. Ngày mai, trên con đường chông gai thử thách, ta sẽ thấy mái trường Tiểu học này thực sự thân thương.

Đây, những cảm xúc thật của tôi viết gửi tặng tháng 5, những cảm xúc viết tặng thuở học trò mà tôi lưu luyến. Tạm biệt Đông Thái! Chào tháng 5!


 

Tháng 5..

Tháng 5 là tháng nhiều nắng , nhiều tiếng ve kêu trên các cành cây. Là tháng hoa phượng vĩ nở đỏ rực khắp sân trường . Hoa bằng lăng màu tím vào mùa hè cùng khoe sắc với các loài hoa và còn gợi lên sự chung thủy của lòng người chúng ta . Tháng 5 về hoa linh đan bắt đầu nở . Những bông hoa trắng ngần mang đến cho chúng ta sự bắt đầu mới đầy tốt đẹp .

Tháng đến trong cái nắng chói chang kéo về bao nỗi bồi hồi xao xuyến. Chúng tôi, những học sinh lớp 5 sắp phải xa mái trường Tiểu học đã gắn bó với mình được 5 năm để chuẩn bị bước vào cấp II. Cái kì thi căng thẳng này làm chúng tôi mệt mỏi đầu óc, nào là thi tốt nghiệp, nào là thi cấp II. Mặc vậy, tôi vẫn phải ngồi vào bàn và đặt bút viết về tháng 5 của tôi.

Tháng 5 ấy, khi hoa phượng nở bung rộ như muốn tô sắc thắm mùa hè, cũng là lúc lớp 5A6 chúng tôi phải rời xa nhau. Tôi nhớ ngày đầu tôi bước chân vào lớp 1, mọi thứ xung quanh tôi thức sự lạ lẫm. Bao nhiêu gương mặt xa lạ kia làm cho tôi lo lắng. Bao nhiêu câu hỏi hiện ra trong tâm trí của một cô nhóc còn non dại, không biết mình có được vui vẻ như hồi mẫu giáo hay không? Vậy mà giờ đây, trái tim tôi đã rộng mở ra như một vũ trụ vô bờ bến. Tôi mạnh dạn hơn, tự tin hơn. Tưởng như không bờ bến, vậy mà 46 cái tên kia đã lấp đầy những khoảng không ấy bằng tình cảm họ dành cho tôi, bằng những kỉ niệm mà tôi có lẽ sẽ chẳng quên trong suốt quãng đường đời còn lại… Thời gian ơi, có thể ngừng trôi để tôi mãi được ở bên lớp 5A6 thân yêu được hay không?

Tháng 5 rực rỡ mùa chia tay mang nỗi nhớ về bao kỉ niệm thuở học trò trắng ngần có lẽ tôi sẽ chẳng thể quên. Ngày mai, tôi sẽ bước tiếp trên con đường mới, trên con đường đầy chông gai, thử thách nhưng tôi sẽ không quên được một thời Tiểu học của tôi. Cảm ơn Đông Thái vì tất cả, cảm ơn tập thể lớp 5A6 đã cho tôi một kí ức tuổi thơ đẹp! LOVE 5A6 FOREVER!!!

Đặng Nguyễn Hà Vy 5A6 – Niên khóa 2014-2019


Bài viết “Cảm xúc Tháng 5” là chuyên mục dành riêng cho các bạn học sinh lớp 5 viết về những suy nghĩ, cảm xúc của mình trước khi chia tay mái trường tiểu học Đông Thái thân yêu. Chắc chắn sẽ có nhiều điều muốn nói, nhiều cảm xúc khi chia tay với “ngôi nhà thứ 2” nơi em đã gắn bó suốt 5 năm tuổi thơ. Nhà trường mong muốn được lưu giữ lại những hình ảnh và cảm xúc đẹp đó. Vì vậy hãy viết bằng cả trái tim mình em nhé <3.

Bình luận / phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.