“Điều bình dị”

Chiều tối, đang ngồi trong quán cafe trên phố đợi bạn lớn học Tiếng Anh. Một người đàn ông gầy guộc, nhỏ thó bước qua. Bác ấy đứng sững lại:

-Chào cô! Tôi là bố cháu P.A học sinh của cô đây ạ. Bác ấy ngồi xuống, trò chuyện cởi mở và trân trọng. Mình mời bác chọn đồ uống nhưng nhất định từ chối. Bác tất tả ra làm việc.

Cô bé thu ngân lễ phép nhỏ nhẹ:

– Cháu vừa được biết cô là cô giáo cũ của con chú T. Chú ấy là bảo vệ ở đây, lúc nãy chú ấy đòi trả hết tiền đồ uống cho cô nhưng chúng cháu không đồng ý, vì một đêm trực của chú chỉ được 50.000 thôi ạ. Mỗi người làm ở đây đều được uống 1 lần giảm giá 1/2 số tiền, ai cũng uống nhưng chú ấy thì không. Chú ấy xin được tặng lại cho cô giáo cũ của P.A món quà này.

Bác ấy- một phụ huynh nghèo đã gieo vao tim mình Điều Bình Dị thanh tao đáng quý!

Kể từ đó mình luôn đi tìm Điều Bình Dị và mình đã gặp:

– Một cô hiệu trưởng bình dị, mộc mạc chạy chân đất phục vụ từng bàn ăn cho những giáo viên, nhân viên dưới quyền mình.

– Một chị lao công tất tưởi chạy đi mua bánh mì khi biết đồng nghiệp của mình chưa ăn sáng.

– Bọn trẻ con gom góp từng đồng bạc lẻ để ủng hộ bạn nghèo.

– Những nụ cười bừng sáng trên môi bè bạn….

Mặc kệ những hối hả, những bon chen, những toan tính rất đời” Làm việc đó để làm gì?”, ” Chơi với người ấy để được gì?” ” Nên làm thế này hay nên làm thế khác để mong thuận lợi?”….Những người giản dị, mộc mạc ấy vẫn lặng lẽ gieo vào cuộc đời Điều Bình Dị. Điều Bình Dị bước thật nhẹ đem bình yên về đây! Yêu vô cùng Điều Bình Dị!


Chia sẻ từ Facebook cô giáo Bùi Thị Hiên
Cô Bùi Thị Hiên 


Bình luận/Góp ý

avatar

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

  Nhận thông báo  
Khi: