Dương Gia Linh 5A7 Niên Khóa 2014-2019 [Cảm xúc tháng 5]

“Ve…ve..” tiếng ve kêu báo hiệu mùa hè sắp đến. cây Phượng vĩ nở hoa đỏ rực như một chiếc mũ đỏ khổng lồ giữa sân trường em. Thế là chúng em, học sinh khối Năm đã phải xa ngôi trường kính yêu này rồi. Em mới chỉ nhớ rằng hồi em mới bước vào ngôi trường này em còn bỡ ngỡ lắm . Cô dẫn chúng em lên lớp học bài mới. Từng trang sách em mở ra là từng ngày em lớn lên và trưởng thành. Giọng cô nhẹ nhàng, thanh cao đọc cho chúng em từng câu, từng chữ và cô cũng tận tuỵ đến bên từng bạn, cô giảng bài theo một cách mà làm chúng em thật dễ nhớ.

Có hôm chúng em mong đợi cô đến để cầm những viên phấn trắng viết lên bảng đen kia, nhưng giật mình tỉnh ra lại là cô giáo khác. Chúng em hôm đó cả ngày chỉ nghĩ đến cô, lo cho cô từng giây từng phút, đến quên cả những lời cô giao dạy thay giảng. Khi ngày hôm sau cô đến, chúng em nhao nhao lên bàn cô hỏi xem cô có làm sao không.

Hồi đó chúng em vẫn nhớ từng lời cô dặn mà thoắt cái đã lên lớp 2, lớp 3, lớp 4 rồi lớp 5 và là anh chị cả của trường. “ Lớp 5 rồi phải cố gắng học lên nhé” lời căn dặn của cô giáo dạy lớp 1 của em vẫn luôn thúc đây, văng vẳng bên tai em, dặn dò em phải chăm học thật giỏi vậy mà nhanh thật. Mới ngày nào em mới chào cô thật bỡ ngỡ mà giờ đã sắp ra trường, xa mái trường các bạn bè và cô giáo thân yêu. Khung cảnh nhộn nhịp của ngày khai giảng đã xa rồi và sắp đến đây không khí của buổi bế giảng năm học buồn thiu. Những lớp học sẽ hằng ngày trống trải, im ắng. Sân khấu nhộn nhịp của buổi chào cờ giờ đây sẽ khác. Cuối cùng là những thứ mà chúng em nhớ nhất là Bác trống già, bác phượng vĩ và bác sân trường. Bác Trống là người luôn gọi chúng em khi đi học, lúc về và chuyển tiết học. Còn bác phượng già là người mà trong tuổi thơ chúng em nhớ mãi. Bác che nắng cho chúng em, trò chuyện với chúng em vào những giờ ra chơi. Mỗi khi nhìn thấy bác chúng em sẽ nhớ đến ngày mà chúng em học bài, đùa vui cùng các bạn, học bài cùng cô giáo. Và cuối cùng là bác sân, bác là người gợi nhớ cho chúng em rất nhiều kỉ niệm thân thương nhất. Đó là cảnh các em chơi dưới sân trường, khung cảnh nhộn nhịp này sẽ luôn đọng lại trong tâm trí em.

Em rất yêu ngôi trường này vì đây là ngôi trường đầu tiên chắp cánh học tập cho tuổi thơ em và cuối cùng cũng là ngôi trường lưu lại nhiều dấu ấn kỉ niệm nhất của em. Em sẽ ghi khắc mãi trong tim mình câu nói” phải cố gắng lên con là niềm hy vọng và tự hào của các thầy cô đấy nhé”. Em cảm ơn các thầy cô đã thắp lên cho em ngọn lửa hy vọng, thầy cô ơi em cám ơn thầy cô nhiều nhiều lắm. Kính chúc thầy cô luôn mạnh khoẻ và thành công trên con đường sự nghiệp dạy dỗ mầm non của đất nước và luôn có những học trò thật ngoan thật tốt!

Dương Gia Linh 5A7 – Niên khóa 2014-2019


Bài viết “Cảm xúc Tháng 5” là chuyên mục dành riêng cho các bạn học sinh lớp 5 viết về những suy nghĩ, cảm xúc của mình trước khi chia tay mái trường tiểu học Đông Thái thân yêu. Chắc chắn sẽ có nhiều điều muốn nói, nhiều cảm xúc khi chia tay với “ngôi nhà thứ 2” nơi em đã gắn bó suốt 5 năm tuổi thơ. Nhà trường mong muốn được lưu giữ lại những hình ảnh và cảm xúc đẹp đó. Vì vậy hãy viết bằng cả trái tim mình em nhé <3.

Bình luận / phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.