Kỷ Niệm Ngày Chia Tay | Lớp 5A6 Niên Khóa 2015-2020

..Mới ngày nào, bỡ ngỡ, ngây ngô lần đầu bước chân vào ngôi trường này..

..Chỉ còn vài ngày nữa thôi là em sẽ phải xa mái trường, xa thầy cô và xa bạn bè rồi. Cứ nghĩ đến thế thôi, lòng em lại tuôn trào đầy cảm xúc. Có lúc em muốn bật khóc vì phải xa thầy cô và bạn bè. Có lúc lúc em lại vui vẻ nghĩ rằng điều đó chính tỏ em đang lớn khôn và trưởng thành.

   Nơi đây thầy cô đã chắp cánh cho em bao ước mơ và hi vọng. Em còn nhớ những ngày đầu tiên bước vào lớp 1, chính thầy cô đã ân cần chỉ bảo. Thầy cô dạy cho em biết đọc, biết viết, biết làm toán. Không chỉ có thế mà thầy cô còn dạy cho em nhân cách làm người cao đẹp. Đối với em, thầy cô như người cha, người mẹ thứ hai, còn là ngọn đuốc sáng rực thắp sáng cho con đường học tập của em.

   Nơi đây còn có bao bạn bè cùng trang lứa, cùng ăn, cùng ngủ, cùng chơi và học với nhau suốt 5 năm tiểu học. Có những lần còn cãi nhau nhưng vẫn rất thương yêu nhau, coi nhau như anh em ruột thịt trong nhà. Luôn an ủi, chia sẻ những nỗi buồn vui với nhau.

   Em ước gì thời gian có thể chậm lại để em có thể nắm chọn những giây phút ấy dành những lời cảm ơn đến thầy cô và những lời yêu thương đến bạn bè. Thời gian có thể trôi, vạn vật có thể thay đổi nhưng tình yêu của thầy cô vẫn còn mãi.

   Dù sau này có rời xa mái trường nhưng em vẫn luôn nhớ mãi nơi đây có thầy cô và bạn bè thân yêu…

Bùi Ngọc Anh 5A6

..tạm biệt nhé..
..Chúc các con thành công..

..Những ngày này trong tôi chợt dâng lên những cảm xúc pha trộn kì lạ mà bản thân tôi khó có thể diễn đạt sao cho rõ ràng. Hiển nhiên là tôi rất vui và hạnh phúc. Thật nhẹ nhõng khi kì thi cuối cùng cũng đã kết thúc, đang chờ đón tôi là một mùa hè như những mùa hè khác, tôi sẽ được tung tăng bay nhảy, thỏa thích làm những điều mình muốn, tạm gác lại nhiệm vụ học tập gian nan của mình.

Phải nói đến bố mẹ tôi, họ hẳn phải rất tự hào về đứa con gái duy nhất của mình khi nhận được phiếu điểm. Đó có thể xem là thành công lớn nhất của tôi. Ba mẹ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho tôi vào một trường cấp 2 cạnh nhà. Đôi khi tôi cũng tò mò, thử tưởng tượng xem ngôi trường cấp 2 đó như thế nào, cả lũ bạn mới mà tôi sẽ phải gặp mỗi ngày trong 4 năm học sắp tới…

Sẽ chẳng có chuyện gì để nói nếu như niềm vui và sự háo hức ấy không bị bủa vây bởi một cảm xúc không hề dễ chịu. Đâu đó trong tôi không ngừng tự hỏi rằng : “Đó phải chăng là nỗi buồn chia xa?” Tôi nghĩ đến khuôn mặt của vài đứa bạn thân, nghĩ đến lúc chúng tôi tụm ba tụm bốn tám chuyện, lúc ở nhà ăn hay khi rúc rích, thì thầm trong giờ ngủ trưa. Tôi lại nghĩ đến thầy cô, giọng nói, khuôn mặt từng người từng người trôi qua như một cuốn phim quay chậm.

Chỉ còn ít ngày nữa thôi, tất cả những hiện thực này sẽ hoàn toàn biến mất, và chúng tôi sẽ chỉ còn nhớ đến nó và gọi nó bằng một cái tên khác: Kỷ niệm, với biết bao thiết tha và thương mến! Tạm biệt thầy cô, tạm biệt các bạn của tôi, tạm biệt Đông Thái thân yêu!

Nguyễn Thị Bảo Vy

“ Thời gian ơi xin đừng trôi để ta nhắn một đôi lời!”. Cảm xúc trong em giờ đây đang trào dâng những nỗi buồn man mác như câu hát ấy. Em chỉ muốn thời gian đi thật chậm lại bởi vì ngày chia tay với mái trường tiểu học Đông Thái đang đến gần.

Cách đây hơn 10 năm anh trai em cũng học ở mái trường này và rồi anh đã ra trường mang theo hành trang kiến thức cùng với 1 tâm trạng đầy lư luyến khi phải chia tay với bạn bè, thầy cô yêu dấu như tâm trạng của em bây giờ. Làm sao có thể vui khi phải rời xa 46 bạn của lớp 5A6, ai cũng vui tươi, hồn nhiên và sẵn sàng giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn.Làm sao có thê vui khi rời xa cô giáo Mai Hương cô chủ nhiệm năm cuối cấp của em. Cô đã dành trọng tâm huyết và lòng nhiệt tình của một nhà giáo yêu nghề  cho tập thể 5A6. Để rồi kết thúc năm học lớp 5A6 chúng em đã tự hào và kiêu hãnh về những thành tích đã dành được. Còn nỗi buồn nào hơn khi phải chia tay mái nhà thân thương thứ hai của mình, cái nôi đầu tiên đã dạy dỗ em nên người. Rồi “ những người mẹ nhân hậu” đã dày công dìu dắt em từ những ngày đầu còn cầm tay uốn từng nét chữ, viết từng con số …..tất cả đó đều có bàn tay nâng niu của các thầy cô giáo. Cả những bác bảo, vệ lao công đều là những người gần gũi, thân thiện. Mỗi khi em đứng trên hành lang tầng 4 trước cửa lớp học thân quen nhìn xuống dưới sân trường thì biết bao kỉ niệm từ những buổi đầu đi học lại ùa về trong tâm trí em.

Một kỉ niệm sâu sắc nhất mà em luôn khắc ghi mãi trong lòng, đó là ngày khai giảng đầu tiên khi em bước vào lớp 1. Hôm ấy tay trong tay ,mẹ dắt em đến trường trong tâm trạng xao xuyến, bâng khuâng. Đến cổng trường em thấy các bạn học sinh lớp 1 như em đều dụt dè , bỡ nhỡ. Bạn nào cũng ngơ ngác nhìn vào sân trường , nơi có các thấy cô giáo đang  tươi cười vẫy gọi chúng em. Cảm động thay, cô giáo hiệu trường trong tà áo dài thướt tha dịu dàng cùng nụ cười thân thiện đã ra cổng trường đưa chúng em đi về phía sân khấu để dự buổi lễ khai giảng trang trọng trong không khí rợp sắc màu cờ hoa và những tràng vỗ tay giòn giã.Rồi giọng nói đầm ấm của cô vang len , cô ân cần dặn dò chúng em bước vào năm năm học mới. Cô đọc lại lời căn dặn của Bác “Non sông Việt nam có trở lên tươi đẹp hay không, dân tộc việt nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không chính là nhờ một phâng lớn ở công học tập của các em”. Lời dặn  cao quý ấy  em vẫn khắc ghi trong lòng trong suốt 5 năm qua và cùng lời dạy của Bác sẽ luôn khắc ghi trong lòng em, theo em đi suốt cuộc đời. Em nguyện sẽ cố gắng phấn đấu học tập , rèn luyện để  trở thành con ngoan trò giỏi không phụ công lao của các thầy cô, những người đã chắp cho em đôi cánh để trở thành những chủ nhân tương lai của đất nước Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu

Rồi mai đây chúng em sẽ mõi người một ngả, chặng đường học tập còn dài nhưng em tin rằng những bạn bước ra từ ngôi trường tiểu học Đông Thái hôm nay sẽ trở thành  những nhân tài của đất nước. Rồi một ngày nào đó  chúng em sẽ lại trở về thăm trường, thăm thầy cô trong niềm vui vô bờ ấm áp tình thầy trò dưới mái trường thân yêu!

Phạm Khánh Vân

..Thời gian trôi thật nhanh, là thấm thoắt 5 năm chúng em đã học ở ngôi trường tiểu học Đông Thái và bây giờ chúng em đã phải chuẩn bị rời xa mái trường Đông Thái thân yêu.Đến giờ em vẫn còn nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân vào ngôi trường tiểu học, lúc ấy em vừa vui vừa sợ. Em vui vì mình đã là học sinh lớp 1 còn sợ là vì tất cả đều lạ lẫm với em. Nhưng sau đó em được các thầy cô giáo che chở dìu dắt  và bây giờ em đã là học sinh lớp 5 rồi.Các thầy cô như những người mẹ hiền, dạy em những điều hay lẽ phải tiếp sức cho em trên con đường chinh phục kiến thức. Em cũng không thể quên được những người bạn đã học cùng em, những trò nghịch ngợm đôi khi phải làm cô giáo đau đầu.

Tháng 5 đã qua, hè đã đến,năm học này cũng đặc biệt hơn với chúng em, thời gian kéo dài hơn như để chúng em được gần cô thêm, gần bạn bè và mái trường thân yêu nhưng cũng không thể lâu hơn được, chúng em chỉ còn vài ngày nữa là chia tay với thầy cô, bạn bè, mái trường. Tất cả chỉ còn là những kỉ niệm đẹp mà em sẽ không bao giờ quên. Em xin cảm ơn các thầy cô , bạn bè đã trang bị cho em hành trang tri thức để em bước tiếp trên con đường tương lai.

Đỗ Thành Vinh

Bình luận / phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.