NGÀY ẤY – BÂY GIỜ

Cô giáo nguyễn Thị Thu Thuỷ – 28 năm dạy lớp 1

..Sáng mùa thu, tháng 10 năm 1989, cầm trên tay tờ quyết định phân công về trường nhận công tác. Ngôi trường nằm ven hồ với tên gọi: Trường cấp 1, 2 Đông Thái nhưng cổng trường chưa quay mặt ra hồ như bây giờ. Lòng tôi không khỏi vui mừng: Ngày mai được đi dạy học sẽ có rất nhiều học sinh chào mình là cô giáo.

Bước chân vào văn phòng – Căn phòng đầu hồi dãy nhà cấp 4 quay mặt ra Hồ Tây, nơi dành cho Ban giám hiệu phụ trách chuyên môn cấp 1. Hồi đó học sinh lớp 1 học buổi sáng cùng với học sinh cấp 2. Tôi gặp cô giáo Phó Hiệu trưởng Đỗ Thị Thảo. Cô có dáng người cao to trắng trẻo, tầm tuổi mẹ của tôi trông như người nước ngoài.

-Cô cho cháu nộp quyết định phân công công tác ạ!
Cô có giọng nói ấm áp. Vậy mà tôi như được dội gáo nước lạnh:
-Trường đủ giáo viên rồi cháu ạ! – Cô trả lời.
Tôi tần ngần cầm lại tờ quyết định – rồi quay ra cửa phòng. Dừng lại ở đó một chút, tôi quay lại:
-Cô ghi cho cháu mấy chữ: Trường đã đủ giáo viên để cháu lên Quận đổi quyết định (Ngày ấy chúng tôi nhận quyết định ở phố Cao Bá Quát – Văn phòng tổ chức chính quyền quận Ba Đình).

Nghĩ ngợi thế nào, cô lại bảo tôi:
-Thôi cháu để quyết định lại đây để thứ năm họp Ban giám hiệu, thứ sáu cháu quay lại đây.

Tôi đưa cho cô tờ quyết định rồi ra về. Thứ sáu quay lại, vừa gặp tôi, cô nói luôn:
-Hôm nay cô Hương Nghỉ ốm. Cháu vào lớp 1B dạy thay cho cô Hương nhé. Có việc gì cần cháu qua lớp cô Diên Hồng.

..Và từ đó, tôi trở thành một thành viên của ngôi nhà chung Trường Tiểu học Đông Thái mà ngày đó gọi là Trường cấp 1, 2 Đông Thái.

Cô giáo nguyễn Thị Thu Thuỷ - 28 năm dạy lớp 1

Cô giáo nguyễn Thị Thu Thuỷ – 28 năm dạy lớp 1

Tôi yêu lũ trẻ con. Tôi gắn bó với ngôi trường này từ bấy đến giờ. Bây giờ, cũng một sáng mùa thu, lũ trẻ ngày ấy có đứa dắt con đến gặp và nói:

– Cô ơi! Cô cho em gửi con !

Thật sự hạnh phúc và xúc động khi giờ đây các con đã trưởng thành – những đứa con tinh thần đầu tiên của tôi.. Những đứa trẻ ngày ấy giờ đã là cha – là mẹ. Bọn trẻ bây giờ bao dạn hơn bố mẹ chúng khi xưa. Chúng thắc mắc:
– Tại sao con phải chào Cô giáo là bà?
– Sao cô lại biết Bà Nội con?
– Sao cô lại gọi Bà Nội con là chị?

Cô giáo nguyễn Thị Thu Thuỷ - 28 năm dạy lớp 1-1

Có giờ ra chơi, còn có cậu bé thật đáng yêu, tay giơ chiếc đồng hồ định vị, nói với tôi:
– Cô ơi, con chưa có số điện thoại của cô!
– Ngày nào cô và con cũng gặp nhau không phải gọi điện thoại. – Tôi trả lời. Cậu bé vui vẻ, chạy đi chơi tiếp…Và rất nhiều câu hỏi thật đáng yêu của bọn trẻ con !

giữa cuộc sống bộn bề ngược xuôi , tâm hồn lũ trẻ thơ ngây trong sáng không làm chúng ta bớt yêu nghề , mặc dù có lúc áp lực công việc, rồi xã hội, đã có lúc tôi ước được nghỉ hưu ( Vì cũng đã gần 30 năm công tác ). Nhưng nghe nhưng lời thơ ngây của bọn trẻ con, tôi lại chùng xuống và thấy mình đã không chọn sai nghề.

Niềm vui của tôi – Nói đúng hơn là niềm vui của tất cả những người đứng trên bục giảng : Thật hạnh phúc , thật tự hào và rất xúc động khi những đứa trẻ được sự chăm sóc bảo ban dạy dỗ của mình đã trưởng thành. Tuy không ít lần chúng bị mắng, vài đứa quá nghịch ngợm cũng bị ăn roi. ( Cái thời ấy vẫn còn trong suy nghĩ của mỗi người “yêu cho roi cho vọt”)

Lần đầu tiên đối với tôi và các chị đã từng dạy ở trường Tiểu học Đông Thái nói rằng: Chưa bao giờ học sinh lớp 1 tổ chức họp lớp để tri ân các thầy cô giáo gặp lại chúng, cảm xúc trong tôi ùa về. rất nhiều kỉ niệm không thể quên: Có cậu học sinh đi học gặp mưa, bùn bắn làm bẩn cặp sách mang xuống cầu ao để rửa. Tan học chờ cô đưa về để khỏi bị đòn của bố mẹ vì ướt hết sách vở (Cái ao ngày xưa nay là sân tập thể dục của Cụm dân cư số 9). Có cặp song sinh một trai, một gái nhưng luôn mặc quần áo kẻ làm tôi cứ ngỡ 2 cậu con trai. Có cậu học sinh sinh nhật đúng ngày 8/3 lúc nào cũng ỏn ẻn như con gái… Cô giáo nguyễn Thị Thu Thuỷ - 28 năm dạy lớp 1-2

Trong buổi họp mặt của Cô – Trò chúng tôi thiếu vắng Cô giáo Vũ Thị Minh yến do sức khoẻ cô không được tốt. Nhưng thật xúc động khi bạn anh Tuấn đại diện Ban Liên lạc của lớp đọc thư cô yến gửi cho các học trò cũ.
Cô giáo nguyễn Thị Thu Thuỷ - 28 năm dạy lớp 1-3
Thời gian như ngừng lại, cảm xúc như vừa mới hôm qua được gặp lại lũ học trò cũ. Những đứa con tinh thần đã đem đến cho tôi nhiều động lực bước tiếp con đường mình đã chọn với niềm tự hào: Tôi là giáo viên tiểu học!

Ngày ấy, bước chân ngập ngừng nơi cửa phòng Ban giám hiệu để có tôi ngày hôm nay – Bây giờ. Cảm ơn tình yêu các trò dành cho tôi . Cảm ơn và chúc các bạn đồng nghiệp vững tin và thành công trên con đường ta đã chọn!

Bình luận / phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.