NGƯỜI HIỆU TRƯỞNG CÓ “TÌNH”

Cô giáo Phan Thiên Hương

Nhà giáo Vũ Thị Loan tặng hoa cho Hội thi văn nghệ

Tôi về trường Tiểu học Đông Thái là một cơ duyên không tính trước. Lúc đó là tháng 2 năm 2011, khi tôi đang trong thời gian tập sự và vừa có bầu con đầu lòng, anh chị chồng thương tôi đi làm hơn 12 cây số vất vả, bèn tự xin cho tôi về Đông Thái. Tôi chẳng biết Đông Thái là trường nào, Võng Thị ở đâu, bạn bè chúng tôi cũng chưa từng nghe đến tên Đông Thái, chỉ biết mình sẽ đi làm gần hơn rất nhiều. Nhưng tôi ngại vô cùng vì mình vừa có bầu, đến lúc hết năm học đi làm trường mới bụng to lù lù, chả mấy mà nghỉ đẻ, chưa cống hiến gì cho trường, liệu Hiệu trưởng có muốn nhận. Mang sự áy náy đó, tôi chia sẻ với cô – người Hiệu trưởng mà sau này tôi luôn cảm thấy mình thật may mắn khi gặp cô.

Ấn tượng đầu tiên khi gặp cô là sự gần gũi, thân thiện như người nhà. Không có vẻ ngoài xa cách, cô cởi mở chuyện trò, thân tình và chia sẻ với băn khoăn của tôi. Cô nói tôi cứ yên tâm, cô vẫn nhận. Biết cô tạo điều kiện, sau khi đi làm, tôi cố gắng hết sức để không phụ lòng cô. Càng gần cô và tiếp xúc với cô, tôi mới cảm nhận được con người cô hết sức tình cảm. Từ chị nhân viên, lao công, cô đều quan tâm, tạo điều kiện. Các cô nói với tôi về cô như người trong gia đình. Tất cả những giáo viên trong trường, có gì không hay, không phải, cô bực lên là cô nói, không giữ lại gì trong người cả. Nhưng cô không hề lấy đó mà ghét, tất cả cô đều sẵn sàng bỏ qua khi biết sửa sai. Tôi có cảm giác cô đã thực sự coi ngôi trường là ngôi nhà thứ hai của mình, đồng nghiệp trong trường đều là chị em, con cháu, cô hết lòng yêu thương và chăm sóc.

Có những ngày chúng tôi ở lại muộn, chuẩn bị bài vở để lên tiết dự giờ, vẫn thấy cô ở đó. Dường như mọi người chưa về, cô vẫn chưa yên tâm. Có cô ở lại, dường như các tiết dự giờ, các ngày làm việc muộn của chúng tôi đỡ căng thẳng hơn. Cô như một người cô, người chị của mọi người, sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ mọi buồn
vui trong cuộc sống.

Nhờ nghĩa tình của cô, các chị em trong trường ai cũng tự giác bảo ban nhau làm việc. Công việc dạy học trong trường cũng thuận lợi và được sự tín nhiệm, chia sẻ của phụ huynh. Từ những năm học 1985 – 1986, học sinh toàn trường gần 1 nghìn học sinh với 20 lớp. Số học sinh ổn định nhiều năm. Đến năm học 2010 – 2011 nhà trường được xây thêm 1 dãy lớp học với sự đầu tư về cơ sở vật chất đồng bộ hơn nên số lượng học sinh tăng dần. Năm học 2012-2013, trường đã có 28 lớp, nhà trường vinh dự đón nhận danh hiệu Trường đạt chuẩn Quốc gia. giáo viên nhà trường tham gia thi dạy giỏi cấp thành phố đều đạt giải như cô giáo Hoàng Thị Thanh Hải, Đỗ Kim anh, Trần Thị Lan Anh, Lưu Thúy Hạnh. Đây là niềm vui lớn của cô – Người Hiệu trưởng tâm huyết say nghề, luôn lấy chất lượng giáo dục đặt lên hàng đầu, tạo mọi điều kiện để giáo viên dạy tốt- Học sinh học tốt với mong muốn phụ huynh học sinh tin tưởng chất lượng giáo dục của nhà trường. Từ đó mỗi năm lại thêm một lớp, để đến ngày nay là hơn 30 lớp.

Sự ân tình của cô còn thể hiện qua những hoạt động của nhà trường. Những hoạt động chăm sóc Đài tưởng niệm, đền, chùa xung quanh trường có sự góp mặt của các bạn học sinh trường, các phần quà, học bổng chia sẻ với học sinh khó khăn, cho đến những hoạt động thiện nguyện “ủng hộ trường Tiểu học Phú Đa – Huế” năm học 2007-2008, ủng hộ đồng bào miền núi, gửi gạo ngon ủng hộ các bạn nhỏ mồ côi tại Chùa Bồ Đề… – tất cả đều mang dấu ấn của người Hiệu trưởng có tầm nhìn và trái tim nhân hậu.

Cô giáo Phan Thiên Hương, thứ 3 từ trái sang.

Tôi thật may mắn khi được về mái trường Tiểu học Đông Thái. Và cũng thật may mắn khi người đầu tiên tôi gặp là cô – một nhà giáo, nhà quản lý giỏi việc, yêu nghề và luôn quan tâm, sống chân thành với mọi người. Có thể nói, ngay buổi gặp đầu tiên mở ra cơ duyên về với ngôi trường mang tên Đông Thái thân thương ấy, tôi đã mãi biết rằng: Đây là điểm dừng chân cuối cùng trong cuộc đời dạy học của mình.

Bình luận / phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.