Nguyễn Lan Nhi 5A7 Niên Khóa 2014-2019 [Cảm xúc tháng 5]

Khi những chú ve bắt đầu cất tiếng kêu, em biết tháng 5 đã đến, thời tiết bắt đầu chuyển sang hè. Sân trường được bao phủ bởi ánh nắng vàng rực rỡ. Hàng phượng vĩ đua nhau nở những bông hoa đỏ rực như đốm lửa đỏ, bằng lăng tím, hướng dương vàng,… Chúng vươn những cánh tay dài che bóng mát cho cả sân trường. Tiếng chim hót líu lo hòa với tiếng các bạn nô đùa đã làm cho sân trường trở nên nhộn nhịp hơn..

..Nhưng trong lòng em lại thấy nao nao khó tả, chỉ vài tuần nữa thôi em sẽ phải rời xa mái trường thân yêu này…Nhớ lại ngày đầu tiên em được mẹ đưa đến trường, bước chân còn ngập ngừng lo sợ. Lúc đó, thấy cái gì cũng lạ lẫm … cổng trường thật là lớn, hàng cây trong trường thật đẹp, bảng tên trường rất to: Trường tiểu học Đông Thái, em như bị choáng ngợp… Bất chợt mẹ thả tay em quay đi, em cảm thấy lo sợ, nước mắt trực rơi…

Thời gian trôi qua thật nhanh, em ngỡ như mới ngày hôm qua. Năm năm học đã gần qua, em sắp phải rời xa ngôi trường, xa bạn bè thân yêu và các thầy cô – người đã dạy em những nét chữ đầu tiên của cuộc đời… Em sẽ nhớ mãi tấm bảng đen đã ghi bao lời thầy cô giảng, nhớ từng lớp học mà em đã gắn bó suốt bao nhiêu năm, nhớ sân trường mỗi giờ ra chơi ngập tràn tiếng cười và em sẽ mãi biết ơn những thầy cô đã dìu dắt em nên người.

Trong lòng em có chút tiếc nuối vì sắp tới đây em không còn là học sinh trường Tiểu học Đông Thái nữa nhưng bên cạnh đó em cũng có chút háo hức, mong chờ khi được bước sang trang mới của cuộc đời học sinh. Trước khi chia xa, em chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe để tiếp tục chở những con đò đưa những lứa học sinh như chúng em cập bến tri thức. Cảm ơn các thầy cô – người mẹ, người cha thứ hai của chúng em.

Nguyễn Lan Nhi 5A7 – Niên khóa 2014-2019


Bài viết “Cảm xúc Tháng 5” là chuyên mục dành riêng cho các bạn học sinh lớp 5 viết về những suy nghĩ, cảm xúc của mình trước khi chia tay mái trường tiểu học Đông Thái thân yêu. Chắc chắn sẽ có nhiều điều muốn nói, nhiều cảm xúc khi chia tay với “ngôi nhà thứ 2” nơi em đã gắn bó suốt 5 năm tuổi thơ. Nhà trường mong muốn được lưu giữ lại những hình ảnh và cảm xúc đẹp đó. Vì vậy hãy viết bằng cả trái tim mình em nhé <3.

Bình luận / phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.