Nguyễn Thùy Dương 5A7 Niên Khóa 2014-2019 [Cảm xúc tháng 5]

” Ve , ve , ve , …. ” những tiếng ve kêu để chào một tháng 5 nữa đã đến. Tháng 5 là cái tháng mà những chùm hoa phượng bắt đầu nở, ngày mà các cô, các cậu học trò chúng em lại phải nhanh chân nhanh tay, cúi đầu ôn thi cuối kì . Nhưng sao tháng 5 năm nay khác vậy ? Mấy hôm nay em cứ cảm thấy rất lạ, trong em lúc nào cũng có những cảm xúc bồn chồn, có lúc vui và cũng có những lúc buồn. Chắc vì năm nay đã là năm cuối cấp, năm học mà chúng em kết thúc bậc tiểu học để đi đến ngôi trường mới – nơi có thầy cô mới, bạn bè mới – những người sẽ sát cánh cùng em đi tiếp trên con đường ước mơ đầy chông gai.

Năm nay, khi tiếng ve ngân vang, em thấy vừa sợ, vừa buồn mà có chút vui và hạnh phúc . Em sợ vì sắp phải nói lời chào tạm biệt đến tới bao người bạn, các thầy cô giáo mà em đã coi như là bố, là mẹ, là người thân ở ngôi nhà thứ hai. Vui khi em sắp có kì nghỉ hè kéo dài suốt 3 tháng liền với bao điều bổ ích. Ngồi suy nghĩ một hồi em lại nhớ cái ngày đầu mới bước vào cổng trường. Hai con mắt cứ lim dim ngủ cho tới khi cô Thanh – cô chủ nhiệm lớp 1D- dắt tay em vào lớp. Bước vào lớp em ngửi thấy mùi gỗ của mấy bộ bàn ghế bay hương thoang thoảng khắp phòng học, chiếc bảng đen được treo ngay ngắn trên bục giảng…mọi thứ ở đây thật lạ lẫm. Trong lớp học không còn gấu bông, đồ chơi, hay những vật dụng thường thấy ở trường mẫu giáo nữa. Lúc đầu còn bỡ ngỡ nhưng cô Thanh đã nhẹ nhàng chỉ dạy cho chúng em nhiều điều từ những con chữ đầu tiên đến những phép tính giản đơn, cô dạy em biết nhẫn nại với cây bút, dạy em biết yêu thương bạn bè và tự chăm sóc bản thân… cô dạy chúng em nên người để đến hôm nay chúng em đã trở thành những anh cả, chị cả của trường.

Giờ đây, em ao ước thời gian trôi thật chậm để có thêm nhiều thời gian bên bạn bè thân yêu và cô giáo kính mến của chúng em. Nhưng ao ước cũng chỉ là ao ước mà thôi, thời gian vẫn vẫn cứ lặng lẽ trôi và khoảnh khắc chia tay cũng đang đến rất gần. Em sắp phải rời xa ngôi trường này rồi.
Em sẽ cố gắng học tập để mai sau trở thành người có ích cho xã hội để không phụ lòng thầy cô – những người đã dìu dắt em nên người. Cuối cùng, em chỉ muốn nói một câu: “Tạm biệt nhé mái trường Đông Thái mến yêu!”

Nguyễn Thùy Dương 5A7 – Niên khóa 2014-2019


Bài viết “Cảm xúc Tháng 5” là chuyên mục dành riêng cho các bạn học sinh lớp 5 viết về những suy nghĩ, cảm xúc của mình trước khi chia tay mái trường tiểu học Đông Thái thân yêu. Chắc chắn sẽ có nhiều điều muốn nói, nhiều cảm xúc khi chia tay với “ngôi nhà thứ 2” nơi em đã gắn bó suốt 5 năm tuổi thơ. Nhà trường mong muốn được lưu giữ lại những hình ảnh và cảm xúc đẹp đó. Vì vậy hãy viết bằng cả trái tim mình em nhé <3.

Bình luận / phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.