Nhân một buổi họp phụ huynh thật nhiều xúc cảm!! [Cảm xúc tháng 5]

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

Để trở về với chiếc khăn quàng đỏ

Để hồn nhiên cười vui trong nắng gió

Với cô thầy, bè bạn, chẳng âu lo…..

Đó là thứ cảm xúc dịu dàng và trong trẻo khi tôi được đeo trên vai chiếc khăn quàng đỏ, hòa mình vào bài hát “Mái trường Đông Thái em yêu” do chính cô giáo chủ nhiệm của con trai mình sáng tác.

“Em yêu ngôi trường của em, bên Hồ Tây xanh xanh thân quen

Em yêu ngôi trường tuổi thơ, tháng năm học trò bao gắn bó….

Trường em Đông Thái đó, nơi ấy biết bao niềm vui

Bàn chân vui náo nức, tiếng hát thiết tha trường ơi….”

Bài hát thật đẹp, và càng chứa chan cảm xúc hơn khi được hòa giọng bởi các bà, các mẹ, các con lớp 3A7. 3 thế hệ, một tấm chân tình gửi tới mái trường Đông Thái và các thầy cô giáo mến yêu.

Nhân một buổi họp phụ huynh thật nhiều xúc cảm!! [Cảm xúc tháng 5]

Cảm xúc lúc này sao đong đầy quá đỗi! Là bởi tôi vừa được nhìn lại hành trình 1 năm học tập và hoạt động sôi nổi của các con mình. Các con đã có một năm lớp 3 trưởng thành hơn, “học hết sức, chơi hết mình”, thật nhiều giải thưởng và cũng thật nhiều niềm vui khi được tung tăng đi chợ xuân, được thăm quan dã ngoại, được nặn tò he với nghệ nhân trong tết trung thu, được thuyết trình món ăn do chính mẹ mình chế biến trong ngày 8/3, được diễn vở kịch xúc động khi giới thiệu sách “Xin đừng làm mẹ khóc”, được hòa mình vào vở nhạc kịch “Thầy bói xem voi” trong English festival, được mang tiếng cười đến cho các cụ già cô đơn trong viện dưỡng lão và còn rất rất nhiều những buổi tiệc sinh nhật rộn niềm vui, những cuộc thi cờ vua, cờ tướng, bóng rổ… mà ở đó lớp 3A7 luôn thể hiện xuất sắc nhất…. Với tôi, một tuổi thơ “dữ dội” như thế mới là thứ đáng trân quý hơn là chỉ toàn những điểm 9, điểm 10.

Nhìn lại những hình ảnh tươi vui đó trong buổi họp phụ huynh hôm nay, xúc động – tự hào – trân trọng là những gì còn đọng lại trong tôi và chắc hẳn cũng là tâm trạng chung của các bậc phụ huynh lớp 3A7. Đặc biệt là khi đọc những dòng lưu bút, nghe những lời tâm sự chân thành, ngây thơ của các con được cô giáo chủ nhiệm nhen ngọn lửa.

“Suốt cuộc đời này con sẽ không khi nào quên cảm ơn vì được là con của mẹ. Yêu mẹ và được mẹ yêu là món quà quý giá nhất đối với con…”

“Trong năm học tràn đầy cảm xúc này con đã nhiều lần làm mẹ buồn và khóc, thế nhưng mẹ vẫn thông cảm và bỏ qua cho con. Con đã hiểu ra rằng: của cải, vật chất không phải là thứ quý giá nhất mà thứ quý giá nhất chính là gia đình mình!…”

“Mẹ ơi tuy con đã làm cho mẹ buồn khá nhiều lần nhưng mẹ vẫn mang những cảm xúc tuyệt vời đến cho con. Con thấy mẹ hiền như một cô tiên trong chuyện cổ tích bước ra vậy. Mẹ ơi, những lần con làm cho mẹ buồn mong mẹ hãy bỏ qua hết cho con. Con sắp lên lớp 4 rồi, đã hiểu biết hơn nhiều…”

“Con biết mẹ phải làm rất nhiều việc để kiếm tiền nuôi con khôn lớn. Mẹ luôn thắp ngọn lửa ấm áp để ấp ủ cho con…”

Những em bé mới 9 tuổi đã có thể giãi bày với mẹ thứ tình cảm ngọt ngào đến vậy hẳn phải được nuôi dưỡng trong một môi trường đầy ắp tình yêu!

Có được những kết quả học tập đáng tự hào, có được những kỉ niệm ngọt ngào trong hoạt động tập thể như thế chính là nhờ sự tận tâm và nhiệt huyết của cô giáo chủ nhiệm cùng sự động viên, hỗ trợ của ban giám hiệu nhà trường. Cảm ơn cô Minh hiệu trưởng, cảm ơn cô Chung, cô Dung đã luôn tin tưởng giao cho lớp 3A7 những nhiệm vụ quan trọng và hết lòng hỗ trợ. Cảm ơn cô Hồng Tâm nhiều thật nhiều vì đã luôn công tâm, tận tâm như chính tên cô vậy. Cô đã cho cho các con sự tự tin, tình yêu nghệ thuật, giúp các con biết thương yêu nhau, biết giúp đỡ, san sẻ để làm nên một tập thể lớp đoàn kết, gắn bó, không những học tốt mà còn rất mạnh về phong trào. Tôi cũng thấy mình thật may mắn khi được chung bước cùng các bà, các mẹ trong hết hoạt động này đến hoạt động khác của trường, của lớp. Chắc hẳn sẽ khó có một tập thể phụ huynh nào mà hoạt động gì của con cũng có mặt, niềm vui nào của con cũng không thể bỏ qua như phụ huynh lớp 3A7 chúng tôi.

Bỗng nhiên tôi lại nhớ đến những ngày “đau đầu” vì chọn trường cho con vào lớp 1. Giữa vô vàn lựa chọn trường tư, trường công nổi tiếng, tôi đã quyết định chọn mái trường Đông Thái yên bình bên hồ Tây mát xanh làm nơi nuôi dưỡng tâm hồn các con mình. Là bởi nơi ấy có cô hiệu trưởng với nụ cười thật ấm áp. Cô còn rất yêu hoa, rất yêu những nét đẹp truyền thống. Một người đứng đầu nhà trường, một nhà giáo yêu thiên nhiên cây cỏ, có thể say sưa ngồi gói những chiếc bánh chưng vuông vắn cùng học trò như thế hẳn cũng sẽ rất dịu dàng với tâm hồn những em bé thơ ngây. Là bởi nơi ấy có cô Dung luôn quá đỗi tinh tế và ân cần, người cầm tay nắn nót cho con tôi những nét bút đầu tiên. Là bởi nơi ấy có cô Hà Phạm, luôn đầy năng lượng và tận tâm, dạy cho con tôi biết yêu thương gia đình, bè bạn, biết trân trọng cả những điều hết sức giản đơn. Và cũng bởi nơi ấy có cô Tâm, một nhà giáo nghệ sĩ, giúp các con chúng tôi lưu giữ thật nhiều kỉ niệm tuổi thơ ngọt ngào, đáng nhớ. Tôi đã có sự lựa chọn đúng đắn cho con và cho chính mình, hẳn vậy!

Những ngày cuối tháng năm lửa đỏ, phượng đã rực rỡ khắp nẻo đường, góc phố…tôi muốn lưu lại đây những hình ảnh đẹp nhất trong năm học của các con mình.

Cô Nguyễn Thị Hồng Trâm – Phụ huynh của bạn Trịnh Hoàng Minh lớp 3A7


Bài viết “Cảm xúc Tháng 5” là chuyên mục dành riêng cho các bạn học sinh lớp 5 viết về những suy nghĩ, cảm xúc của mình trước khi chia tay mái trường tiểu học Đông Thái thân yêu. Chắc chắn sẽ có nhiều điều muốn nói, nhiều cảm xúc khi chia tay với “ngôi nhà thứ 2” nơi em đã gắn bó suốt 5 năm tuổi thơ. Nhà trường mong muốn được lưu giữ lại những hình ảnh và cảm xúc đẹp đó. Vì vậy hãy viết bằng cả trái tim mình em nhé <3.

Nhân một buổi họp phụ huynh thật nhiều xúc cảm!! [Cảm xúc tháng 5]
Nhân một buổi họp phụ huynh thật nhiều xúc cảm!! [Cảm xúc tháng 5]
Nhân một buổi họp phụ huynh thật nhiều xúc cảm!! [Cảm xúc tháng 5]
Nhân một buổi họp phụ huynh thật nhiều xúc cảm!! [Cảm xúc tháng 5]

Bình luận / phản hồi

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.